Đã lâu rồi, mỗi khi tháng 7 về thì cũng là lúc những tân tú tài lên kinh ứng thí (bây giờ là các thành phố lớn). Tất cả họ đều háo hức cho kỳ thi "vận mệnh cuộc đời". Những tân tú tài này vẫn còn ngây thơ lắm, họ chưa biết chút gì về cuộc sống ở những nơi xa đó, đặc biệt là những học sinh ở tỉnh nhỏ. Từ bé đến lớn chỉ biết có thầy cô, bạn cùng lớp và cha mẹ. Sau kì thi, số ít được báo tin là đỗ và số nhiều thì chẳng có tin tức gì (hỏng). Vậy là đã rõ ràng, người siêng năng, chịu khó học tập sẽ có một chỗ trong trường đại học và số còn lại sẽ đi những con đường khác. Lúc này, các bạn đừng vội kết luận rằng: những người đỗ sẽ huy hoàng còn những kẽ hỏng sẽ điêu tàn. Để tôi nói cho bạn biết rõ : ai khổ hơn ai? ai buồn hơn ai? trong các phần sau.
Đầu tiên tôi xin trả lời câu hỏi "ai buồn hơn ai?". Trong mỗi cuộc thi bây giờ, không phải để chọn ra người tài nữa, mà là loại ra người bất tài. Có nghĩa là phần đông sẽ phải dừng bước trước cổng đại học, chỉ có số ít mới được vào học và chịu cực khổ ở đó. " Cực khổ hả "; " ùm ". Cực lắm! Học đại học sẽ không sung sướng như khi nhận được tin là thi đậu đại học đâu! Học ở trường ĐH chỉ có 4 - 5 năm làm sao học hết được kiến thức của cả một ngành! Do đó, bạn phải làm việc khá vất vả để mong có ngày ra trường. Trong thời gian học ở trường ĐH, bạn phải sống xa gia đình thân thương, làng quê quen thuộc để sống ở một nơi đông đúc hơn và vô tình hơn. Ở đó bạn phải tự lo cho mình, những chuyện như: ăn uống, học hành và cả đi chơi khuya nữa sẽ không bị ai la rầy hay cản trở bạn cả. Bạn phải nhận thức được cái gì có lợi và cái gì có hại cho bản thân. Học hành căng thẳng, sống trong môi trường mới là những thách thức cho bất cứ ai phải đối mặt với chúng lần đầu tiên. Có khi kết quả học tập xấu, bạn bè xa lánh và thậm chí còn bị mất tiền hay phương tiện đi lại như: xe và điện thoại nữa. Thì bạn sẽ nếm được nỗi khổ của những cô, cậu chân quê lên tỉnh học. Cái sứ sở gì mà đi đâu cũng đông nghịt người, mà không ai biết ai, không ai chào hỏi ai cả. Nhưng tiền bạc và phương tiện thì để hở một chút là bị mất tiêu liền.
Cuối cùng thì ngày hạnh phúc cũng đến, đó là ngày nhận bằng tốt nghiệp ra trường. Cứ tưởng cuộc đời từ nay sẽ ấm êm, nhưng không phải vậy! " Tôi là người con ưu tú của đất nước, từ lớp 1 đến lớp 12 tôi là học sinh giỏi, ra trường với tấm bằng ĐH loại khá và Ngoại Ngữ, Tin Học đầy đủ. Tại sao tôi lại không được tuyển dụng? ", Bạn tôi hỏi nhà tuyển dụng. " Trời ơi, anh ơi! tôi cần những người có kinh nghiệm cho vị trí này. " Thật ra, kinh nghiêm chỉ cần cho những vị trí quản lý như trưởng phòng trở lên thôi. Bạn tôi ứng tuyển vào vị trí nhân viên bình thường ở một công ty lớn thì cần gì kinh nghiệm? Mà vị trí đó thì người có kinh nghiệm sẽ không làm. Có một lí do khác trong việc tuyển dụng này. (mời xem tiếp)

Sau lau quá không thay ban viet tiep! Y cua ban la sao vay?
Trả lờiXóa